"Thương ráng chịu" – triết lý sống của kỷ lục gia thiện nguyện Châu Thành Toàn sau gần 30 năm cho đi
Suốt gần 30 năm gắn bó với công tác thiện nguyện, anh Châu Thành Toàn chưa bao giờ xem những gì mình làm là điều lớn lao hay phi thường. Với anh, hành trình ấy đơn giản bắt đầu từ sự đồng cảm trước những mảnh đời khó khăn và được duy trì bằng một triết lý sống rất đỗi mộc mạc: "Thương ráng chịu".
Kỷ lục gia thiện nguyện Châu Thành
Toàn
Đó là câu nói anh thường tự nhắc mình mỗi khi đối diện với
những khó khăn, áp lực hay những lúc tưởng chừng không thể bước tiếp trên con
đường thiện nguyện đã gắn bó suốt nhiều năm qua. Nghe qua tưởng như một câu nói
vui mang đậm chất Nam Bộ, nhưng phía sau sự giản dị ấy lại là cả một hành trình
dài của sự hy sinh, của những chuyến xe vượt hàng trăm cây số và của biết bao
đêm trăn trở cùng những phận người kém may mắn.
Chia sẻ về động lực để gắn bó với công việc thiện nguyện
trong ngần ấy năm, anh cho biết bản thân từng nhiều lần nhận được câu hỏi:
"Làm thiện nguyện lâu như vậy để được gì?". Với anh, đây là điều khó
có thể trả lời bằng những giá trị vật chất hay sự ghi nhận cụ thể. Bởi điều giữ
chân người làm thiện nguyện đôi khi chỉ đơn giản là niềm hạnh phúc khi nhìn
thấy một em nhỏ nghèo lần đầu tiên được mặc bộ đồng phục mới đến trường, là
khoảnh khắc một cụ già neo đơn nắm chặt tay người trao quà rồi bật khóc, hay chỉ
là nụ cười của một người vừa tìm lại được hy vọng sau những ngày dài tưởng
chừng tuyệt vọng. "Những điều ấy không thể quy đổi thành tiền bạc, cũng
không thể ghi vào bất kỳ bản thành tích nào, nhưng lại đủ để mình muốn tiếp tục
đi tiếp", anh chia sẻ.
Ít ai biết rằng phía sau những chương trình thiện nguyện
được tổ chức chỉn chu là không ít lần người thực hiện phải đối mặt với áp lực
về kinh phí và cuộc sống cá nhân. Có những chương trình rơi vào cảnh thiếu
trước hụt sau, có những chuyến đi phải vay mượn để kịp thực hiện lời hứa với bà
con, và cũng có những giai đoạn anh vừa phải lo cho gia đình, vừa phải trăn trở
với hàng trăm hoàn cảnh khó khăn ngoài xã hội.
"Đã có những lúc rất mệt mỏi, nhưng rồi nghĩ đến những
em nhỏ vẫn đang chờ học bổng để được tiếp tục đến trường, nghĩ đến những cụ già
đang mong chuyến xe quà Tết ghé qua, hay những người khuyết tật đang cần thêm
một cơ hội để vươn lên, mình lại tự nhủ thương thì ráng chịu", anh nói.
Trong ký ức của người kỷ lục gia thiện nguyện, có rất nhiều
câu chuyện khiến anh nhớ mãi. Một trong số đó là chuyến công tác của Đội SV07
đến một vùng quê xa nhiều năm trước. Khi chương trình kết thúc, một bà cụ lặng
lẽ đi theo đoàn ra tận cổng rồi trao cho anh một túi khoai lang nhỏ cùng lời
nói giản dị: "Nhà cô không có gì, con nhận cho cô vui".
"Khoảnh khắc đó tôi thực sự nghẹn lòng. Tôi nhận ra lúc
ấy người cho đi không phải là mình mà chính là cụ. Người nghèo vẫn luôn muốn
dành phần tốt đẹp nhất mà họ có để sẻ chia với người khác", anh xúc động
nhớ lại.
Theo anh, điều khiến bản thân day dứt nhất trên hành trình
thiện nguyện không phải những đoạn đường xa hay những đêm thức trắng chuẩn bị
chương trình, mà là cảm giác bất lực khi đứng trước những hoàn cảnh quá khó
khăn nhưng khả năng của mình lại có hạn. Đó là những đứa trẻ phải nghỉ học giữa
chừng vì gia cảnh khó khăn, những bệnh nhân không đủ điều kiện chữa trị hay
những mái nhà xiêu vẹo mà mỗi mùa mưa đến lại trở thành nỗi lo thường trực của
cả gia đình.
Hành trình gần 30 năm cũng không tránh khỏi những lúc bị
hiểu lầm, những lời nói gây tổn thương hay những áp lực khiến lòng người chùng
xuống. Nhưng theo anh, thời gian đã giúp mình hiểu rằng không phải ai cũng nhìn
thấy những điều mình đã đi qua và cũng không phải ai cũng hiểu được những nỗ
lực phía sau mỗi chương trình thiện nguyện.
"Điều quan trọng nhất không phải là giải thích, mà là
tiếp tục sống tử tế, tiếp tục làm điều đúng và tiếp tục yêu thương. Sự chân
thành rồi sẽ có câu trả lời của riêng nó", anh bày tỏ.
Nếu có ai hỏi điều gì đã giữ anh ở lại với con đường thiện
nguyện lâu đến vậy, câu trả lời của anh đến nay vẫn không thay đổi. Đó không
phải là danh hiệu, không phải sự ghi nhận hay những lời khen ngợi, mà đơn giản
chỉ là tình thương – thứ tình cảm đủ lớn để khiến con người chấp nhận khó khăn,
đủ lớn để bước tiếp sau những lần mệt mỏi và đủ lớn để đồng hành cùng những
phận đời kém may mắn trên suốt một hành trình dài.
Và sau tất cả những năm tháng đã đi qua, người kỷ lục gia
thiện nguyện ấy vẫn giữ nguyên cho mình câu nói giản dị nhưng đầy sức nặng của
một đời người: "Ừm... thương ráng chịu".






